Sau hôn nhân phụ nữ đừng bỏ bê bản thân

Người phụ nữ sau khi lấy chồng thường dành toàn bộ thời gian và công sức để vun đắp cho tổ ấm nhỏ với hy vọng hạnh phúc sẽ viên mãn. Tuy nhiên, sai lầm của họ chính là quá chăm lo cho các đức lang quân mà quên mất rằng mình đang ngày một tiều tụy héo mòn. Để rồi nhận lại là sự lạnh lùng và chán ngán từ các ông chồng.

Sau hôn nhân phụ nữ đừng bỏ bê bản thân 1

Tại sao tôi đang già, xấu và cũ đi nhưng chồng tôi lại ngày càng mơn mởn, phởn phơ. Dường như thời gian đã đầu hàng trước độ trẻ của anh. Tôi đã nghĩ đến một cuộc thay đổi cho bản thân mình. 

Tôi gọi điện thoại hẹn hò “bộ tứ” năm nào. Dường như cũng như tôi, bốn cô bạn thủa nào cũng bận bịu với chồng con. Phải mất nhiều tuần năn nỉ, ỉ ôi và sau nhiều lần đổi lịch, chúng tôi mới có dịp cà phê cà pháo với nhau. Cả một chiều chủ nhật dành trọn cho những kỷ niệm thời thơ trẻ, chúng tôi chuyện trò huyên thuyên đủ mọi chủ đề và nụ cười không tắt trên môi. Sau những đề tài cà kê ngoài lề, chúng tôi trở lại với chuyện chồng con. Giống như tôi, những cô bạn đều có nỗi buồn về cuộc sống hôn nhân gia đình. Người thì chồng luôn đi nhậu sau giờ làm, người thì chồng có bồ nhí, người thì chồng chỉ biết có công việc, người thì chồng hờ hừng như người dưng.

Tôi tự hỏi lòng vì sao chúng tôi đã dành trọn cả tuổi xuân cúc cung tận tụy phục vụ chồng con nhưng bù lại chỉ nhận được những thiệt thòi, phiền muộn. Vì sao sau giờ làm chồng tôi thong thả cà phê, bia bọt với bạn bè còn tôi phải cắm mặt vào bếp với hàng tá việc không tên. Hôm ấy, tôi quyết định sau giờ làm việc, không vội về nhà ngay mà ghé vào một quán nước, nhấm nháp li cà phê và nhắn cho chồng. “Hôm nay em có việc ở công ty về trễ. Anh lo cơm nước cho các con nhé”. Không thấy chồng trả lời tin nhắn, gần 2 tiếng ngồi trong tâm trạng bồn chồn, cuối cùng tôi đành xách xe chạy về nhà. Ngôi nhà lặng ngắt như tờ, hai cậu con trai hăng say cày game trong phòng. Bếp ăn nguội tanh, đồ đạc bừa bộn, chén bát ngổn ngang. Tôi lại phải xắn tay vào làm.

Gần 8 giờ tối, ông chồng mới xách cặp về nhà. “Sao không để 12 giờ đêm về luôn”, tôi nổi cáu. Anh cười, gãi đầu, phân bua: “Gặp đối tác, họ mời, không uống không được”. Anh vào phòng và đánh một giấc, chẳng buồn tắm rửa, thay quần áo. Tôi nhìn chồng ngáy o o, cơn tức dồn ứ đến tận cổ.

Sau hôn nhân phụ nữ đừng bỏ bê bản thân 2

Không chịu bó tay, tôi nghĩ đến phương án mới. Công ty cho nghỉ phép một tuần, tôi quyết định làm một chuyến du lịch đổi gió. Cũng là cơ hội tốt để chồng làm nhiệm vụ vun vén nhà cửa, chăm sóc con cái.

Vừa nghe tôi đi du lịch, chồng lấy điện thoại bấm số gọi ngay cho mẹ. Anh nhanh miệng: “Để nhờ mẹ lên giúp vợ chồng mình ít hôm. Nhà không có đàn bà đâu có được”. Vậy là mọi kế hoạch của tôi đều thất bại. Anh vẫn là người đàn ông “độc thân” khi đùn đẩy mọi trách nhiệm cho vợ và mẹ. Đi du lịch nhưng tôi luôn trong tậm trạng lo lắng, thấp thỏm không yên. Sợ những ngày mưa tầm tã, quần áo đi học của con ướt, sợ con ngủ quên, không ai đánh thức dậy đúng giờ, sợ món ăn bà nội nấu không vừa miệng. Cứ vậy, những nỗi lo nối tiếp nhau, tôi chỉ mong chuyến đi kết thúc nhanh để trở về với mái ấm nhỏ.

Hôm nay, sau giờ làm, nhìn những quán nhậu chen chúc đàn ông cụng li đôm đốp, tiếng cười nói lao xao, tôi lại chạnh buồn khi nghĩ giờ này chồng mình cũng đang cà kê đâu đó. Ngay từ khi yêu và lấy, tôi đã quá dễ dãi với anh, để cho chồng tung tẩy, tự do với những thú vui bên ngoài. Giờ tôi có muốn thay đổi, ràng buộc anh bằng sợi dây trách nhiệm cũng chẳng đơn giản chút nào. “Đứa trẻ lớn xác” trong anh đã quen với việc bù khú cùng bạn bè, không dễ gì ghi nhớ hai chữ “trách nhiệm” với gia đình.

Tôi cũng định tấp vào một quán cà phê nào đó, gọi í ới lũ bạn nữ ra tám chuyện nhưng sực nhớ bữa cơm chiều cho các con vẫn chưa ai lo. Mà tôi biết chắc, có gọi đám bạn cũng bận bịu chợ búa, bếp núc, ai dám bỏ cái bếp vào cuối ngày tất bật. Ai bảo mang kiếp đàn bà thì đừng trách móc chi số kiếp…Tôi tự nhủ: “Về thôi, cơm chiều các con đang đợi. Về để lại quần quật với việc nhà, với kiếp đàn bà…”.

Theo Phụ nữ Online

Leave a Reply