Dù anh đã đi rồi…

Em không chối bỏ quá khứ nhưng em ghét khi không tự chủ được bản thân mình.

Buổi sáng cuối tuần, em vẫn dậy sớm như thường lệ, trang điểm lung linh và chạy xe tới công ty. Đường phố hôm nay vắng tanh vắng ngắt, chẳng còn cái cảnh ùn ứ, tắc kẹt giống như mọi ngày. Không khí thoáng đãng, mát mẻ và vô cùng dễ chịu. Em mỉm cười với một đứa bé đang chơi ở bên lề đường, bỗng nhiên cảm thấy mình yêu đời đến lạ.

Em giật mình khi nhìn theo một chiếc xe máy vừa lướt qua. Ký ức lại hiện về, rõ mồn một. Ngày xưa chúng mình cũng thế phải không anh! Em ngồi phía sau ôm anh rất chặt, còn anh thì giống y hệt chàng trai kia. Cũng cái kiểu một tay cầm lái, và tay còn lại anh cứ nắm chặt lấy cả hai bàn tay em. Ngày ấy cứ mỗi lần như vậy em lại mắng, bắt anh phải đi bằng cả hai tay vì như thế mới an toàn. Anh cười rất tươi, “lý sự” rằng “làm vậy biết đâu em rơi mất thì sao”.

Chiếc xe ấy vút qua, em lắc lắc đầu mình thật mạnh, cố gắng để cho những mảng ký ức đó văng ra khỏi đầu. Kỷ niệm chẳng bao giờ chịu tuân theo bất cứ một quy tắc nào, cứ ùa về lúc nó muốn và khi đã về rồi thì cho cho dù có xua đuổi thế nào nó cũng chẳng chịu đi. Kể cũng lạ, tại sao em có thể kiểm soát được mọi thứ mà đôi khi lại không thể kiểm soát được trái tim của mình?

Thế mà cũng đã một năm kể từ cái ngày anh rời xa em rồi nhỉ. Thỉnh thoảng em vẫn tự cười bản thân mình, bởi vì không hiểu vì sao em lại chẳng cảm thấy hận anh. Khi nhắc tới chuyện này, bạn bè vẫn bảo rằng em bị “đá”. Từ ấy nghe có vẻ nặng nề quá phải không anh! Tại sao cứ mỗi một cuộc tình kết thúc thì câu cửa miệng người ta lại cứ hỏi nhau là: “Ai bỏ ai?”. Người ta không chịu hiểu rằng khi đã hết yêu thì chuyện chia tay chỉ còn là vấn đề sớm muộn và người nào dám buông lời “chia tay” trước thì người ấy là kẻ dũng cảm hơn.

Anh rời xa em và cùng ai kia tìm đến một chân trời khác. Em ở lại, lao đầu vào công việc không khác gì một con thiêu thân. Em đi làm, đi học thêm rồi rảnh rỗi lạ cà phê cà pháo với bạn bè. Cuộc sống cứ thế mà trôi đi, em cảm thấy lòng mình thanh thản. Em cảm ơn cả núi việc chất đống mỗi ngày, vì nhờ nó mà em chẳng còn thì giờ để vương vấn về anh. Và em cảm ơn anh, vì nhờ anh mà em mới có thời gian tập trung nhiều hơn cho công việc. Em được thăng chức và lương lậu thì đã chạm đến cái mức mà rất nhiều người phải ước ao.

Thỉnh thoảng hình bóng anh lại hiện về, giống như hôm nay chẳng hạn. Cũng chẳng phải là điều gì quá tội lỗi nếu em cứ nhớ về anh. Ấy vậy mà những chuỗi kỷ niệm ấy lại cứ bị em hắt hủi và đuổi hết đi. Em thật sự không ghét anh đâu, chỉ là vì em không muốn mình trở thành người hay hoài niệm. Em là đứa sống hết mình vì hiện tại và cố gắng phấn đấu để vì tương lai.

Em không cố tình chối bỏ quá khứ, nhưng ai bảo cái quá khứ ấy quá đỗi ngọt ngào. Em sợ mình sẽ lại một lần nữa bị đắm chìm, miên man trong những suy nghĩ về ngày xưa. Bởi, em ghét nhất là khi không thể tự chủ được bản thân mình.

Em vẫn rất mạnh mẽ phải không anh? Em đã làm được những điều mà ngày nào em đã nói: “Anh không phải lo lắng quá đâu, em sẽ biết cách làm thế nào để tốt nhất cho mình”. Anh yên tâm rồi nhé, hãy chăm sóc cho người đang ở bên cạnh anh thật tốt, vì dù sao thì em cũng luôn mong muốn điều tốt đẹp nhất đến với cả hai người.

Còn em, em sẽ lại vùi đầu vào với những con số nhấp nháy trên màn hình máy tính. Còn cả một núi công việc dang dở đang chờ. Một ngày không xa nữa tình yêu đích thực cũng sẽ tự tìm đến với em. Rồi em cũng sẽ lấy chồng, sẽ có cả một gia đình hạnh phúc. Cứ nghĩ thế thôi là em đã tự cảm thấy hạnh phúc rồi.

Tại sao lại phải nghĩ quá nhiều về dĩ vãng, khi mà tương lai còn có biết bao điều tốt đẹp đang đón chờ. Em sẽ luôn sống hết mình với hiện tại để không bao giờ phải hối tiếc về bất cứ việc gì đã qua. Em tự hào về cái cách mà em đã sống. Em sẽ vẫn là em, dù anh đã đi rồi.

eva.vn

Trả lời

Time limit is exhausted. Please reload the CAPTCHA.