Chăm vợ ốm hơn chục năm rồi anh đi lấy vợ

Vậy là hơn chục năm chăm chị ốm, anh cũng tìm lấy cho mình một gia đình khác, anh đi lấy vợ. Còn chị, vẫn sống với căn bệnh của mình.

ham vo om hon chuc nam roi anh di lay vo

Tôi mới chuyển tới khu gia đình mới, nhưng đã được mọi người kể khá nhiều chuyện về người đàn ông ấy. Người đàn ông đã kiên trì chăm sóc vợ ốm đau và con nhỏ suốt hơn chục năm dòng với một sự kiên nhẫn mà ít ai có được. Đàn bà trong xóm thường nói chuyện với nhau, bây giờ tìm một người đàn ông như anh thật khó. Có lẽ nếu là chồng mình, chắc được vài bữa là đá vợ ra ngoài đường, chứ có chăm được như anh ấy!

Tất nhiên là nói vậy thôi, chứ con người ta khi bị rơi vào hoàn cảnh như thế thì lúc ấy cũng mới hiều được lòng người khác, nhất là người bạn đời của mình. Lấy chồng, lấy vợ là một canh bạc, một ván bài, không ai dám chắc mình có thể thắng từ khi chưa đánh, nhưng chắc chắn không ai muốn mình thua, ít nhất thì cũng được hòa. Nghĩa là, kể cả đàn ông hay đàn bà, đều cố gắng đặt niềm tin lớn nhất vào người bạn đời của mình, lấy đó làm động lực, làm niềm tin để cùng nhau làm bạn đồng hành trên bước đường đời đầy chông ngai và bất chắc của đời người.

Lại nói về anh, hai vợ chồng anh chị lấy nhau vì yêu nhau, cả hai đều có ngoại hình tương xứng, công chức nhà nước ổn định. Cứ ngỡ, cuộc đời cứ thế êm trôi, nhưng trời chẳng chiều lòng người. Bởi khi chị mang bầu đứa con đầu lòng hai vợ chồng vui mừng khôn xiết, hồi hộp đón chào ngày tình yêu của họ thực sự đơm hoa kết trái bao nhiêu, thì khi con chị chào đời nỗi bất hạnh lại càng lớn bấy nhiêu.

Con trai anh chị sinh ra, khỏe mạnh, bụ bẫm ai cũng vui mừng, hai họ hai bên đều tấp nập chúc mừng vợ chồng anh chị. Nhưng, rồi tai họa ập xuống, chị từ một người đàn bà xinh đẹp, bỗng nhiên trở thành một người tàn tật, vô dụng chỉ trong vài tháng. Khi sinh con xong thì căn bệnh khớp dạng thấp của chị bỗng nhiên phát tác, những ngón tay, chân chị co lại, vai không đưa lên xuống được nữa. Vừa sinh con xong, bản thân lại bị trọng bệnh, dù anh động viên và chữa trị cho chị hết sức nhưng căn bệnh này không chữa được, bác sĩ nói, chị phải chung sống với nó suốt đời.

Vậy là mọi thứ trong cuộc sống của chị đổ vỡ tan tành. Chị thấy mình như vừa rơi xuống địa ngục thăm thẳm không lối thoát. Chị chỉ còn biết khóc. Nhìn con nhỏ mà không được bế ẵm, không được chăm sóc khiến lòng chị càng quẫn bách và đớn đau hơn. Anh vốn là người đàn ông trầm tĩnh và thương yêu vợ con. Khi biết chị bị bệnh như vậy, anh không hề tỏ thái độ khó chịu hay hắt hủi chị. Anh lặng lẽ chăm sóc chị, chăm sóc con nhỏ. Chỉ trong vòng mấy tháng mà anh ngầy dộc cả người. Đôi mắt người đàn ông ấy khi nào cũng đăm chiêu, u uẩn. Anh không thể chữa khỏi bệnh cho chị, nên anh sẽ cùng chị sống với nó.

Hàng ngày, buổi sáng anh nấu ăn, cho con, cho chị, rồi để hai mẹ con ở nhà chơi với nhau. Trưa anh lại tất tả về nhà cơm nước. Tối cùng vậy. Ở xóm, mọi người ai cũng thương cảm cho hoàn cảnh của anh chị. Nên những khi anh vắng nhà, thỉnh thoảng mọi người lại thay phiên nhau sang giúp chị và con. Hay khi có chuyện gì chị lại gọi hàng xóm sang giúp đỡ.

Nhưng cuộc sống của anh chị bắt đầu nặng nề khi tính tình chị đổi khác. Người ta nói, người ốm khi nào cũng khó tính, cũng đau đớn và mệt mỏi hơn người khác. Chị bắt đầu dằn vặt bản thân, dằn vặt cả anh. Chị đay nghiến anh mỗi khi anh đi đâu về muộn, mỗi khi anh vô tâm đôi chút, anh nấu ăn không vừa ý là chị bảo anh qua quýt không cẩn thận, chị ốm đau không nuốt được. Đêm đến, chị khóc lóc, nói anh không còn yêu thương chị nữa, để cho chị chết đi. Sống như vậy thà chị chết còn hơn. Anh cũng chỉ biết động viên chị. Anh không phải là người đàn ông mồm mép nên không biết an ủi chị làm sao cho chị vừa lòng. Vì thế, chị càng hiểu lầm anh, và bản thân anh cũng thấy cuộc sống của mình thực sự bế tắc.

ham vo om hon chuc nam roi anh di lay vo 1

Nhiều khi áp lực công việc rồi áp lực về gia đình khiến anh không có phút nào thảnh thơi, khi nào cũng bí bách, nặng nề. Nhưng anh vẫn ân cần chăm sóc chị như thế. May mắn là anh còn đứa con trai làm động lực, làm niềm vui. Mỗi khi anh cảm thấy mình kiệt sức.

Chị ngày càng quấn bách hơn. Nhiều khi nhìn vào gương, thấy cơ thể mình tong teo, biến dạng, tay chân co quắp. Chị chỉ muốn gào lên, hét lên, uất ức, căm hận cuộc đời. Tại sao cũng là kiếp đàn bà mà chị lại bị ông trời hành hạ, bắt phải sống cuộc sống tàn phế, đau đớn và bất lực như vậy. Chị đã mất tất cả, công việc, nhan sắc và một gia đình hạnh phúc. Chị trút tất cả những uất hận lên anh. Chị còn ai nữa để trút những cơn giận oan ức ấy nữa.

Rồi, chị bắt đâu ghen tuông, chị nghĩ anh ra ngoài, đi giải quyết nhu cầu bên ngoài với những người đàn bà khác. Chị nghĩ là anh bị người khác dụ dỗ nên vô tâm với chị, với con. Vậy là chị quấn lấy anh không dời, chị bắt anh phải là người trực tiếp nấu ăn cho chị, tắm rửa cho chị, giặt giũ, đêm đến phải là người đưa chị đi vệ sinh… Có những khi, có người thân bên nhà anh xuống, hoặc bên nhà chị xuống chăm, chị nhất định không chịu để ai làm những việc đó. Chị khó chịu và trước sau cũng đuổi họ về. Nói chung, anh phải là tay, là chân cho thay cho tay chân của chị. Vì thế, mọi người nói chị quá quắt, tai quoái…

Anh đã lặng lẽ sống như thế suốt hơn chục năm trời. Chịu đựng những cơn đau, những dằn vặt và uất hận của chị đổ vào mình. Ai trong xóm cũng cảm phục, cũng thương cảm cho anh. Nhìn cái dáng lầm lũi, cam chịu của anh khiến những người phụ nữ cảm thấy xót xa. Người đàn ông như thế tại sao lại phải chịu khổ cực đến vậy. Chị chẳng có chút cảm thông nào cho anh, với chị, nỗi đau của chị phải chịu đựng là không ai sánh bằng, anh có khổ cực như thế nào cũng không thể nào so sánh được với nỗi khổ ấy. Nên so với chị, anh vẫn là người sung sướng và hạnh phúc hơn.

Rồi cũng có người phụ nữ thông cảm và thương anh. Sau rất nhiều ngày suy nghĩ, đắn đo, anh nói chuyện với chị về điều đó. Anh muốn có người phụ nữ ấy bên mình, cùng anh gánh vác việc nhà, chăm con cái. Anh thực sự không thể trụ được một mình. Chị gào khóc, chửi bới anh là người đàn ông bạc tình, bạc nghĩa, coi anh như một người phản bội độc ác.

Chị không chấp nhận việc giả vờ ly hôn để cho anh đi lấy vợ hai, chị không muốn cái cảnh kẻ đắp chăn bông, kẻ lạnh lùng. Nếu như anh đã dứt áo ra đi, thì anh hãy đi luôn. Chị ký vào tờ đơn ly hôn thật sự để giải thoát cho anh. Anh ra đi, để lại tất cả mọi thứ cho chị và con. Hàng tháng, anh gửi tiền chăm con và vẫn qua lại thăm nom hai mẹ con. Lúc đầu ý anh là chị cứ ly hôn cho anh lấy người phụ nữ kia, anh vẫn chăm sóc hai mẹ con như cũ. Nhưng người đàn bà không nỗi đau nào là nỗi đau chung chồng. Hơn nữa, chị chỉ là một người tàn phế, liệu sống chung chị có thể hàng ngày nhìn thấy anh vui vẻ, ân ái bên người đàn bà khác được không? Chị đã phải chịu nỗi đau đớn về thể xác hành hạ, liệu chị có đủ sức để chịu nỗi đau đớn về tinh thần ngày ngày hành hạ âm ỉ trong lòng chị như thế nữa không? Nên chị dứt khoát để anh bước ra khỏi cuộc đời mình.

Vậy là hơn chục năm chăm chị ốm, anh cũng tìm lấy cho mình một gia đình khác. Còn chị, vẫn sống với căn bệnh của mình. Mọi chăm sóc bây giờ chị chỉ biết nhờ vả vào con trai mình. Mọi người vẫn nói chị là người đàn bà quá quắt nhất mà họ biết bởi những gì mà chị đã làm với chồng mình. Nhưng đứng ở góc độ một người đàn bà, đặt mình vào vị trí của chị, tôi chỉ thấy thương cho người đàn bà bất hạnh ấy. Cuối cùng, dù anh có tử tế, có đã từng thương yêu chị thì anh vẫn không thể ở bên chị tới cuối cùng. Cuộc đời người đàn bà như chị, vẫn phải chịu cảnh cô đơn bệnh tật và một mình chống chọi với những đớn đau cả về thể xác lẫn tinh thần. Cuộc đời như chị, hẳn là một bi kịch quá phũ phàng. Chấp nhận, hay không chấp nhận thì cuộc đời vẫn bắt chị phải đau đớn tới cùng.

Có lẽ nào, sự kiên trì của một người đàn ông dù là dành cho người đàn bà mình yêu cũng luôn có một giới hạn nhất định, chỉ có đàn bà mới có thể yêu thương vô hạn? Người đàn ông dẫu mạnh mẽ tới bao nhiêu thì vẫn cần phải có một người đàn bà bên cạnh. Còn người đàn bà dẫu có mềm yếu tới nhường nào thì vẫn có thể sống một mình trước cuộc đời gian truân này??

Theo eva

Trả lời

Time limit is exhausted. Please reload the CAPTCHA.