Anh dứt tình bỏ mặc mẹ con tôi vì biết tin con dị tật

Đời người con gái cũng như kiếp một loài hoa, sáng nở tối tàn, ai cũng có lứa, có thì. Chị gặp, yêu thương người đàn ông như yêu chính mạng sống của mình nhưng rồi cuối cùng khi nghe tin con dị tật anh rũ bỏ hết trách nhiệm.

con di tat anh bo mac me con chi

Ngôi nhà cấp 4 của chị Nguyễn Thị Phượng nằm lọt thỏm giữa xóm Tây, thôn Thanh Thần, xã Thanh Oai, Hà Nội, xung quanh là ngổn ngang những củi, bột và cả vỏ hành. Thấy khách lạ, chị vội vàng thu gom “bãi chiến trường” của con bày ra rồi xuề xòa: “Khổ lắm cô ạ, nó bới cứ như gà cả ngày, có hôm vừa mua được mấy viên than để nhóm bếp nó nghịch phá tan tành. Nhiều khi mệt mỏi quát con nhưng quát xong lại ôm con khóc mà thương, mà tủi. Giá mà con được tinh khôn, lành lặn như nhà người ta thì tốt biết mấy”.

Chuyện tình đứt gánh

Cuộc sống của người dân sau lũy tre làng có lẽ cả đời chỉ khát khao thoát khỏi cảnh nghèo đói, túng bấn. Chị Phượng cũng không ngoại lệ. Nghe hàng xóm kháo nhau, mấy người làng bên đi nước ngoài ầm ầm, dăm ba năm là có tiền để xây nhà, làm cửa. Cả nhà quyết định gom góp, chạy vạy tiền khắp nơi để cho chị thực hiện ước mơ đổi đời đó.

Tháng 3/2003 chị bắt đầu sang Nga xuất khẩu lao động cho một công ty may. Vài tháng đầu thất nghiệp chưa có công ăn việc làm tình cờ chị quen một người đàn ông ngoài 50 cũng cùng quê gốc Hà Tây. Từ những tâm sự, sẻ chia về cuộc sống gia đình, về sự đổ vỡ hôn nhân với người vợ trẻ, không biết tự bao giờ người đàn ông ấy dần cảm hóa chị. Đời người con gái cũng như kiếp một loài hoa, sáng nở tối tàn, ai cũng có lứa, có thì. Ở vào tuổi 35 như chị không còn quá nhiều cơ hội để chọn lựa, kén tìm cho mình một người đàn ông như hồi còn xuân sắc.

Giữa lúc ngơ ngác nơi đất khách quê người, chị lại được gặp một người đàn ông “tốt như trong mộng”. Chị coi đó là định mệnh của cuộc đời mình. Chị yêu người đàn ông ấy bằng thứ tình yêu mộc mạc. Để rồi nguyện trao cho anh cái giá ngàn vàng của một đời con gái mà không mảy may tính toán hay vụ lợi. Chị có bầu. Hai người bàn nhau sẽ về nước để tính chuyện trăm năm hạnh phúc, dụng vợ gả chồng.

Tháng 9/2006, chị bụng mang dạ chửa một mình về nước. Còn anh sẽ hoàn tất thủ tục nên về sau. Về nước được 2 tháng thì chị trở dạ rồi đẻ non, khi đứa con mới được 7 tháng tuổi. Đứa bé sinh ra không may mắn, bị tật nguyền bẩm sinh, chân tay co cụm. Biết tin con như thế, người đàn ông ấy đã quay lưng, ruồng rẫy và khước từ hết trách nhiệm.

Con trai chị, bé Nguyễn Thành Trung năm nay lên 8 tuổi. Người ta gọi nó là đứa trẻ không bình thường, để mà xa lánh, mà xua đuổi. Bọn trẻ kêu Trung là thằng khoèo, thằng cụt, thằng ẩm ương lấy cớ chọc ghẹo. Con về lại thút thít nói với mẹ: “Mẹ ơi, con không đi học nữa đâu, các anh chị hay tụt quần rồi nhốt con vào lớp, con sợ lắm”.

Có những khoảng thời gian chị tưởng chừng con sẽ bị thần kinh. Con hay nói nhảm, hay sợ sệt, cả trong mơ cũng òa khóc, xin mẹ không phải đến trường. Chị nước mắt giàn giụa lại tất tả đến lớp của con, gặp đứa trẻ nào cũng như van lạy: “Mong các cháu thương em, đừng bắt nạt em mà tội nghiệp”.

Những tháng ngày nuôi con của chị có lẽ phải ghi vào lịch sử. Chị vẫn đùa, cả huyện Thanh Oai này có khi không ai khổ bằng chị. Chị bị hen suyễn, thêm cả viêm phổi ốm đau quặt quẹo. Gương mặt người đàn bà khắc khổ nàychật chội những nếp nhăn, đôi mắt trõm sâu và trông già đi trước tuổi. Sức khỏe yếu nên chị không làm được việc nặng, sáng sớm phụ giúp người mẹ già ngoài 60 tuổi tráng bánh cuốn mang ra đầu chợ bán. Cả nhà 5 miệng ăn chỉ biết trông đợi vào gánh hàng rong ấy.

Hồi mới về nước, chị mang theo cái bụng bầu to tướng rồi lại một mình vượt cạn khi làng xóm cứ nhỏ to, xì xào về “tác giả” cái bụng bầu. Sinh con ra đã không được lành lặn lại ốm đau liên miên. Có những lần con khóc sài, chị bế con vông vông trong nước mắt đi cầu cứu khắp xã. Làng xóm vẫn nhớ một hình ảnh của chị 3 năm về trước, khi thằng bé khóc ngặt vì đau do những vết mưng mủ lan xuống bàn chân. Một người đàn bà nhỏ thó, xiêu vẹo trong bóng tối ấp đứa con trên tay, gặp ai cũng van nài: “Cứu con cháu với”.

Thằng bé sinh ra mấy ngày đầu tự dưng thâm tím tưởng như không sống nổi. Hàng xóm, láng giềng lại mạnh miệng, dèm pha nghĩ ra đủ thứ chuyện. Người thông cảm thì chậc lưỡi thương cho số kiếp của chị. Kẻ ác mồm, ác miệng thì lại bảo “đúng là loại đàn bà mất nết, đã chửa hoang lại còn sinh ra đứa quái thai”.

Chị nhớ lại ngày đưa con từ viện về nhà mà nước mắt lại giàn giụa: “Khổ lắm cô ơi, hôm đưa bé Trung về hàng xóm cứ xúm lại xem xét như sinh vật lạ. Họ đồn nhau, thằng bé chân tay đầy lông như lông khỉ, mặt như quả đu đủ lộn ngược rồi biết bao điều ra tiếng vào”. Họ không nói trước mặt nhưng quay ra thì thầm rồi đồn thổi.

Có những lúc chị tự dằn vặt chính bản thân, sao mà nhẹ dạ cả tin, sao mà dại dột để giờ oằn lưng gánh chịu chính nghiệp chướng do mình gây nên. Chị từng nghĩ mình chẳng thể sống tiếp nhưng nhìn đứa con thơ ngô nghê, bập bẹ trong tiếng gọi: “Mẹ” chị lại có thêm nghị lực sống tiếp. Dẫu biết rằng, mình đã mắc sai lầm lớn đó là yêu lầm người, là vụng dại nhưng chưa bao giờ chị cảm thấy hối hận vì giữ đứa con ở lại bên mình.

Móng tay, móng chân con cứ một tuần không cắt là nó lại tím đen, chọc vào thịt mưng mủ, đau nhức. Chị lại tỉ mẩn thức đến đêm, chờ con ngủ say cặm cụi, tỉ mẩn khẽ bấm từng tí một. Chị vừa làm cha, vừa giữ thiên chức làm mẹ lại kiêm luôn vai trò bác sĩ. Những công việc như: thay băng, cắt chỉ, chăm sóc vết thương chị thuộc lòng hết.

con di tat anh bo mac me con chi 1

Khát khao con được xòe rộng tay

Sáu năm trời ròng rã, nhưng đã bốn lần chị bồng bế con đi xin trợ giúp để phẫu thuật. Tay con không xòe ra nổi cũng chẳng có ngón. Chị cẩn thận xiên dây và buộc bút vào vở cho con. Mỗi quyển chị xiên một cái. Tay con lóng ngóng, nhiều hôm đi học về, mực bút choe choét cả mặt mày. Chị bảo: “ Con người ta được 9, 10 mà con mình được 6 là hạnh phúc lắm rồi”.

Khát khao lớn lao nhất đối với chị lúc này là đôi tay con được xòe rộng, đôi chân con được duỗi ra như biết bao đứa trẻ bình thường khác. Dẫu tia hy vọng ấy mong manh nhưng tâm niệm lúc nào cũng hiện hữu thường trực. Nhìn con nghuệch ngoạc những nét chữ rồi khóc thét lên vì bất lực không tì nổi quyển vở, chị vẫn ước ao, vẫn giá mà có thể đổi cả mạng sống của mình để con được lành lặn. Chị vẫn tin sẽ có phép nhiệm màu nào đó có thể làm được điều kỳ diệu ấy.

Từ lúc chúng tôi đến,thấy người lạ thằng bé cứ nép mình sau mẹ, thỉnh thoảng lại ngọng nghịu, nhát gừng: “ Mẹ ơi, con muốn xòe tay”. Chị lại xoa xoa đôi bàn tay nhỏ, cưng nựng vỗ về: “ Cứ thế này cũng được, xòe ra con sẽ đau hơn”. Con trả lời: “ Nhưng xòe ra vẫn thích hơn mẹ ạ”.

Nội dung câu chuyện hàng ngày của hai mẹ con cứ xoay vần trong những câu hỏi của con về bố. Ngày nào con cũng hỏi chị, bố con đâu, sao bố không về”. Chị chỉ biết lặng lẽ rồi cười méo mó: “ Bố đi làm xa, rồi bố sẽ về”. Những tháng ngày tần tảo nuôi con, chị tưởng chừng như đang viết nên quyển nhật ký sống của chính cuộc đời chị.

Đã từng đi qua biết bao số phận nhưng có lẽ cuộc đời chị đã gieo vào lòng tôi nhiều ám ảnh. Ở người phụ nữ nặng sầu đa đoan, này, tôi thấy được sự truân chuyên của 1 kiếp hồng nhan nhưng bạc phận. Chị vẫn đang loay hoay giữa cuộc đời đầy sóng gió không có bờ vai người đàn ông để nương tựa, cậy nhờ. Nhưng vượt lên trên tất cả là nghị lực sống phi thường, bất diệt và tôi cảm phục người phụ nữ này vì tất cả những điều đó..Cuộc đời chị làm tôi nghĩ đến thân phận của chị Dậu trong truyện ngắn của tác giả Ngô Tất Tố. Chị Dậu khổ nhưng còn có chồng để nương tựa, cậy nhờ. Còn chị, chị vẫn bơ vơ giữa bến không chồng, bơ vơ, lạc lõng…

Theo eva

Trả lời

Time limit is exhausted. Please reload the CAPTCHA.